MÓN CỦA BIỂN VÀ MÓN CỦA NÚI 🫛🥕🐟

MÓN CỦA BIỂN VÀ MÓN CỦA NÚI

Hôm rồi em có lịch đi thăm vườn mà bận mải quá, mãi đến tối mới có thời gian chuẩn bị đồ để sáng hôm sau đi sớm. Vườn cách xưởng gần 100km nên em ở lại qua trưa và chuẩn bị cơm để mang theo. Thời gian có ít mà vẫn cần chuẩn bị đầy đủ, tự dưng em nhớ đến “món của biển và món của núi” mà thầy Kobayashi nhắc đến trong “Toto-chan bên cửa sổ”.

Mở tủ lạnh ra thấy có mấy lát chả cá và quả bí đỏ mới được cho, thêm vài trái đậu rồng nữa là đã đủ nguyên liệu cho bữa trưa:D. Củ quả em sơ chế trước, sáng chỉ cần cắm nồi cơm và nấu nhanh là đã sẵn sàng đi rồi.

Chắc cái bụng đã được yên tâm nên trộm vía chuyến đi vườn cũng rất suôn sẻ. Đợt này xưởng mới phát triển được thêm một vườn trồng đậu mới, chú nông dân đã có kinh nghiệm làm nông lâu năm và rất am hiểu về cây cối. Có lẽ vũ trụ đã nghe được tiếng than của em, xin hãy cử xuống giúp con một người chịu trồng đậu sạch, chứ năm lần bảy lượt bị từ chối con cũng rầu quá trời!!

Thật mừng vì đã có thêm vùng nguyên liệu để xưởng có nguồn đậu ổn định hơn, cũng hi vọng có thể bổ sung thêm một số giống đậu nữa để da dạng hơn các loại hạt xưởng đang có. Hiện xưởng vẫn đang có đậu đen, đậu đỏ, đậu xanh, đậu nành, đậu lùn, đậu phộng, mè đen. Mình rinh về nấu sữa hạt, làm giá đỗ, làm bánh, nấu chè, độn cơm nhaa.

Xin trích dẫn một đoạn trong “Toto – chan bên cửa sổ” để mọi người cùng đọc:

“Món của biển và món của núi” là cách thầy hiệu trưởng tự nghĩ ra để gọi phần thức ăn trong hộp cơm. Thay vì nói “Hãy chuẩn bị sao để các em không chê món này, hờn món kia”, hoặc “Phải đầy đủ chất dinh dưỡng”, thầy hiệu trưởng chỉ nói ngắn gọn một câu để yêu cầu các phụ huynh: “Hãy cho các em ăn món của biển và món của núi”. Món của núi… chẳng hạn như rau, thịt (tuy là thịt không lấy từ trên núi, nhưng nếu suy rộng ra một chút thì bò, lợn, hay gà đều sống ở đất liền nên cũng tính là núi). Món của biển là các món cá hoặc hải sản hầm. Hai loai thức ăn này bắt buộc phải có trong phần ăn trưa.

Chỉ thầy hiệu trưởng mới có thể diễn đạt những điều thiết yếu một cách đơn giản như vậy. Mẹ Toto-chan cảm kích lắm. Mẹ cũng lấy làm ngạc nhiên vì nhờ cách chia theo “núi” và “biển” mà việc chuẩn bị thức ăn của mẹ đỡ vất vả hơn hẳn. Thầy hiệu trưởng bảo không cần “cầu kỳ” hay “sơn hào hải vị” gì cả, món của núi chỉ cần là “củ ngưu bàng xào và trứng rán”, món của biển là “cá ngừ khô bào”, hoặc đơn giản hơn nữa là “rong biển và trái mơ muối”