Xưởng lâu lâu nhận được tin nhắn “cháu chào ông, ông cho cháu hỏi …” 😁😁😁
Rồi mọi người hay hỏi là xưởng được thừa kế từ ông Thắng phải không?
Cũng dễ hiểu vì xưởng mang tên Ông Thắng mừ.
Thực ra làm chính ở xưởng toàn là các cô gái: từ khâu sản xuất, đóng gói cho tới bán hàng.
…
Zị Ông Thắng là ai?
Ông là người từ những ngày đầu con gái về quê chưa biết khởi cái nghiệp chi đã luôn ở bên hỗ trợ khi tỉnh táo.
Con gái mượn mảnh vườn để học làm nông dân, ông lọ mọ phụ kéo ống, bắt bơm, làm hệ thống tưới phun. Sau 6 tháng cắm cúi, ngày trả vườn, nhìn cái dáng gầy ốm của ông lom khom gỡ giàn ống, không một lời trách móc. Con gái rất biết ơn bố.
Rồi con gái có lần xăng xái cột 2 cái xô vô xe, chạy xuống cảng mua cá về xẻ phơi, chưa có kinh nghiệm nên mua hơi nhiều, ông kiên nhẫn ngồi xẻ cá với con gái tới 1h chiều chưa ăn cơm, cũng không một lời chất vấn hay trách móc. Con gái rất biết ơn bố.
Rồi con gái hấp ruốc để phơi, ông kiếm tre làm giàn phơi trong vườn rau, ngồi cặm cụi đóng từng khung vỉ. Ông làm cái gì cũng đều rất chắc chắn, có thể xài được nhiều năm.
Rồi con gái muốn làm tương, ông lại lụi cụi cùng con lên men, ủ mốc.
Rồi con gái làm bột ngũ cốc, ông đắp lò, làm cào rang, phụ chế máy, sửa máy, phụ xay bột.
Rồi bố làm cho con cái kệ tre chỗ này, bố vá cho con cái sàng chỗ nọ, bố đắp cho con cái lò nữa nha, con mua đồ cũ về bố chế lại cho con cái này…
Trong cái xưởng bé téo teo, có rất nhiều đồ cũ, được tận dụng lại, qua yêu cầu của cô và bàn tay của ông, đã thành hình, một cách chắc chắn. Nhìn đâu trong xưởng cũng thấy bóng dáng và bàn tay của ông.
…
Ông là người rất khéo léo, cái gì cũng làm được, đã làm là rất chắc chắn.
Ông đã làm tất cả những điều tuyệt vời kể trên cho con gái vào những khoảng thời gian ngắn ngủi khi tỉnh táo, vì ông nghiện rượu nặng, đã rất nhiều năm rồi.
Khi ông uống rượu, rất nhiều những chuyện không vui.
…
Con gái nghỉ làm ở SG trở về quê, tâm thế hừng hực là sẽ giúp bố cai rượu. Rồi ai chỉ gì cô cũng làm, thuốc nào hay cô cũng mua, nơi nào có thể giúp cô cũng đưa ông tới.
Khi có những chuyển biến tích cực, cô mừng vui hi vọng.
Nhưng những vòng lặp rồi cứ quay trở đi trở lại, hi vọng rồi lại tuyệt vọng. Tuyệt vọng khi thấy người bố thân yêu của mình đi vào đường chết mà không cứu được.
Khi mà chữ “thương” vẫn còn gắn liền với chữ “muốn”, có những lần cô thấy mình đã trở nên rất hung dữ, cục cằn trong những cơn tuyệt vọng.
Rồi thì cô cũng từ từ học được hai chữ chấp nhận, bỏ đi cái muốn “lớn lao” của mình, ít khi còn nổi cơn tức giận hay điên loạn vì chuyện không như ý nữa.
Tự nghiệm ra rằng, chính cái thân mình còn chưa an, thì giúp được ai?
Rồi tự mong muốn trở thành như một cái cây vững chãi, xanh mát, để những người xung quanh dễ chịu khi ở gần bên.
Đã 6 năm trôi qua kể từ ngày con gái trở về ở gần bên, cô vẫn nguyện sẽ hết sức yêu thương và đồng hành cùng ông, dù ông có như thế nào đi nữa.
…
Xưởng Ông Thắng con gái lập nên cũng là từ mong muốn tạo công ăn việc làm cho bản thân, và cho ông có cái mà bận rộn, để ông thấy mình còn giúp ích cho con cháu, mà vui.
Ông hiện giờ vẫn còn nghiện, nhưng con thì đã khác rất nhiều.
Hành trình cùng ông là hành trình trưởng thành của con, và có lẽ đó là thành công lớn nhất.
Hình là ông Thắng và cô Ánh ù, vào ngày họp xưởng tri ân 5 năm, hôm ấy thì ông hơi ngà ngà, nhưng nhìn ông cười rất hiền, phải không.
Bài viết từ tháng 5/2023.
Cập nhật tháng 8/2024: Ông Thắng đã ngưng dùng rượu được 5 tháng sau một biến cố xảy ra khiến ông bị gãy chân. Thỉnh thoảng ông sẽ đi cà nhắc xuống xưởng đang được sửa chữa để coi thợ làm và ngắm nghía một mình. Một buổi chiều nọ thấy dáng ông ngồi đắp cho bà một cái lò củi mới, tỉ mỉ và chậm rãi, chắc chắn. Mong cho ông sẽ có nhiều thời gian khỏe mạnh hơn để mọi người được thấy nụ cười của ông<3