CHỊU TRÁCH NHIỆM

trách nhiệm bánh căn

Hôm đó ăn xong chuẩn bị tính tiền ra về thì cô bán hàng nói:

“Bánh căn hôm nay không lấy tiền đâu con!”

“Uả, sao vậy hả cô😯?”

“Nay bánh không ngon nên cô không lấy tiền”

Nghe cô nói mà em bất ngờ quá đỗi🥺

Quán bánh căn gần nhà thỉnh thoảng em vẫn ghé ăn trông nhỏ thôi, có vài bộ bàn ghế nhựa bày quanh lò đổ bánh căn, túc tắc bán từ sáng đến gần trưa cho người đi học, đi làm.

Bữa đó cô mua nhầm gạo mới nên bánh đổ ra bị nhão, không giòn như mọi hôm. Vừa đổ bánh cô vừa phân bua với mấy người khách đang chờ bên cạnh, rằng thôi chịu khó ăn đỡ bữa này nha.

Thấy vậy nên em cũng không nói gì thêm, tại nấu ăn ở nhà cũng bữa ngon bữa dở mà🤣.

Với một quán ăn nhỏ, bán không hết đồ thì khéo cũng chỉ đủ hòa vốn, chưa nói đến lời lãi. Còn đây cô quyết định không lấy tiền của phần bánh ngày hôm đó, là cũng chẳng thu hồi được vốn luôn. Chưa kể công cô chuẩn bị nguyên liệu, đứng bếp, dọn dẹp, những thứ hay được mọi người gọi là “lấy công làm lời”.

Thú thực trong lòng em quán bánh căn của cô chưa phải là ngon nhất, xuất sắc nhất, nhưng chắc chắn sẽ còn quay lại nhiều lần.

Từ ngữ lớn lao như “dám chịu trách nhiệm” cô không nói, nhưng từ hành động hôm đó của cô em có thể cảm nhận được🌿.

P/s: nếu mọi người có dịp ghé Phan Rang thì nhất định nên thử món bánh căn nha. Mình có thể thử ngẫu nhiên hàng quán nào đó vì bánh căn rất phổ biến, hoặc chịu khó đi xa thành phố một chút xuống các làng chài, chạy vào chợ mua ít hải sản tươi nhờ cô đổ bánh là siêu ngon ạ😁

Hình em chụp một quán bánh căn ở làng chài Đông Hải để minh họa thui, bữa trước em quên chụp hình rồi hì hì

Bột gạo làm bánh căn xưởng có ở đây nhen: https://ongthang.com/bot-gao-ong-thang-500g/