Nhật kí nông dân tập sự, 21/01/2017
 
Chiều chạng vạng, cô gái mang mấy cây tía tô con mới xin được hồi sáng ra vườn trồng. Vì xin được kha khá nhiều nên cô muốn chia sẻ 1 ít với hàng xóm, để mỗi nhà đều có thêm 1 cây rau, vị thuốc trong nhà.
Ngay khi người bố với tay nhận tầm 1 chục mầm sống nhỏ từ người nông dân thì cô con gái nhỏ của anh, tầm 7 tuổi háo hức nằn nì “cho con trồng cây với nha bố, nha bố”.
 
Cô gái tui quay đi, mỉm cười vì trẻ con yêu cây cối là 1 điều thật tốt. Rồi cô tiếp tục cặm cụi đào đào bới bới, trồng trồng vun vun. Thế nhưng lời nằn nì của cô gái nhỏ vẫn vang lên không ngừng làm cô phải chú ý. Người bố chẳng hề quan tâm tới lời đề nghị tha thiết của cô con gái bé nhỏ, gạt phắt đi, và qua giọng nói tôi cảm được anh thấy phiền và bắt đầu bực bội với cô bé.
 
Thấy hơi bất công với cô gái nhỏ, tôi cất tiếng gọi “con có thể qua trồng cây với cô”, gọi tới 3 lần nhưng có lẽ những lời khiển trách của bố đã lèn đầy trong cái đầu bé nhỏ kia khiến cô còn nghe thấy gì nữa rồi .
 
Chắc lúc chiều có 1 cô bé buồn thỉu “giận cả thế giới” bởi 1 yêu cầu dễ thương như vậy bị từ chối 1 cách thô bạo.
Thấy thương tụi nhỏ, con có thể được chơi những trò chơi bằng nhựa độc hại, con có thể chơi điện thoại, ipad, nhưng mong muốn được trồng 1 cái cây thì không.
 
Tôi nghĩ sẽ tốt biết bao nếu dạy cho những đứa trẻ trồng và chăm sóc cho những cái cây. Điều đơn giản này sẽ dạy cho chúng biết trân trọng sự sống, biết sống với lòng yêu thương và biết ơn.
Nếu bạn có con nhỏ, hãy cùng con trồng cây nhé, tôi nghĩ sẽ rất tuyệt đấy.