Không biết giấc mơ đó từ đâu tới, chỉ nhớ từ 1 trong những tiết học kỹ thuật nông nghiệp khô khan hồi cấp 3, mình bắt đầu mơ về việc đi trồng cây.
Ngoài việc được chia sẻ với 2 nhỏ bạn thân ơi là thân mà hẳn là bọn chúng vẫn còn nhớ, giấc mơ ấy hẳn là vì chả được ai hỏi han đả động trên hành trình “vào đời kiếm cơm” của chủ nhân, nên hắn dần bị vùi lấp.
Thế mà, lần phỏng vấn xin việc với sếp Hằng Mai vào tháng 3 năm 2013 khi mình muốn nghỉ công việc đang làm tại Pháp về nước, một trong những câu đầu tiên được hỏi là “giấc mơ của em là gì ?”
Phải lúng búng tới cả phút, lâu nay chả ai hỏi tui điều này cả!
Lúc đó chẳng lẽ trả lời, một trong những giấc mơ lớn của em là trả hết nợ cho bố mẹ, điều đã ám ảnh em suốt những năm tháng học trò?
Chẳng nhớ lúc đó mình có trả lời sặc mùi “kim tiền” như trên không, nhưng sau vài khoảng lặng đào bới quá khứ, đào mãi mới ra, may là còn ra 😀
Mình trả lời: hồi cấp 3, em ước mơ 1 ngày mình sẽ đi trồng rừng.
Ước mơ là vậy, nhưng rồi mình, bị dòng đời “xô đẩy” thật xa, thật lâu, cứ ngỡ đã mãi mãi không bao giờ còn nhìn lại giấc mơ năm nào.
Vậy mà khi trở về, như định mệnh, mình rớt trúng “người đi tìm trời dưới đất” – sếp Hằng Mai – người mà bây giờ sẽ làm tất cả mọi thứ trong khả năng để hỗ trợ những người có ước nguyện đi trồng rừng. Hẳn là cuộc đời đã có sự sắp đặt cả.
Trở về nước, làm việc ở Sài Gòn 3 năm, nơi mà mình chưa bao giờ nghĩ sẽ sinh sống và làm việc lâu đến thế, cũng là nhờ cái việc “bán rau” khiến mình tuần nào cũng xách balo lên và về vườn, về với cây.
Thế nhưng, với mình đó vẫn chưa phải là lần trở về cuối cùng.
Mỗi lần về quê Ninh Thuận, nghe về hạn hán, nghe chuyện nước mặn đẩy lên tới cả mười mấy cây lên thượng nguồn sông Dinh, thấy cái nắng cháy, thấy cái khát khô, thì như có thứ gì đó bứt rứt thôi thúc mình trở về. Lần này là về nhà.
Tui đã trở về tỉnh nhỏ của tui được gần 2 năm. Và mỗi ngày, vẫn bước những bước thật nhỏ, thật chậm về hướng giấc mơ của mình.
Tui tin rằng ai cũng có những giấc mơ của riêng mình. Khi chúng ta quay vào trong, lắng đủ để nghe trái tim muốn gì, chúng sẽ lại dẫn đường cho ta. Và tui cũng tin rằng, con người ta sẽ thực sự trưởng thành và hạnh phúc trên con đường theo đuổi giấc mơ ấy.
Tui vẫn đang mơ, giấc mơ lớn nhất cuộc đời mình, về những khu rừng, có những cái cây cao vút, 1 nơi mát lành mà đào đâu cũng có nước.
Còn bạn, giấc mơ của bạn là gì?