CHỊU ĐỰNG

chịu đựng

CHỊU ĐỰNG

Trong gia đình chúng tôi, hai bà mẹ chính là minh chứng sống cho hai kiểu phụ nữ Việt Nam trong hôn nhân.
Mẹ A – Trường phái im lặng
Mẹ hiền, mẹ nhẫn, mẹ nhịn… cả đời. Buồn thì nuốt vào trong, tức thì nén lại, đau lòng cũng không nói. Nhìn ngoài, ai cũng thấy mẹ “giữ gia đình êm ấm” giỏi lắm. Nhưng bên trong, mẹ giống như một nồi áp suất: âm ỉ sôi, chỉ chưa bật nắp ra mà thôi.
Mẹ B – Trường phái bùng nổ
Có chuyện là cãi, có tức là la, có khi còn “binh” đối phương vài phát. Nhưng hết giận rồi, mẹ lại cười toe, vui vẻ như chẳng có gì từng xảy ra.
Nghiên cứu của Đại học Michigan chỉ ra: ai nhịn mãi thì nguy cơ tử vong cao gấp 4 lần người dám xả ra. Nghe xong, chúng tôi mới hiểu vì sao mẹ B khỏe re, da hồng hào, còn mẹ A thì phải uống thuốc bổ tim mỗi ngày.
Nhìn lại, hai bà mẹ khác nhau hoàn toàn, nhưng lại có một điểm chung: cả hai đều đang chịu đựng một cuộc hôn nhân không mấy hạnh phúc.
• Mẹ A chịu đựng trong lặng lẽ.
• Mẹ B chịu đựng trong ồn ào.
Dù cách thể hiện khác nhau, thì bản chất vẫn là… chịu đựng.
Còn thế hệ chúng tôi thì khác.
Chúng tôi hiểu rằng:
• Im lặng quá lâu sẽ sinh bệnh.
• Cãi vã triền miên thì cũng chẳng vui.
Vậy nên, chúng tôi chọn bày tỏ cảm xúc một cách lành mạnh: nói khi buồn, chia sẻ khi giận, thẳng thắn khi cần. Và nếu đã cố gắng hết mà vẫn không thể đồng điệu, thì… đường ai nấy đi. Nhẹ nhàng, văn minh, để cả hai bên đều có cơ hội sống hạnh phúc hơn.
Cảm xúc không phải thứ để nhốt kín, cũng không phải vũ khí để ném vào nhau. Nó là chiếc cầu – chỉ khi dám bước lên và đi cùng nhau, ta mới đến được bến bờ hạnh phúc.
Và không chỉ trong hôn nhân, mà trong bất cứ mối quan hệ nào, bày tỏ cảm xúc đúng cách luôn là chìa khóa cho hạnh phúc và sự gắn kết.
Còn bạn thì sao? Bạn thuộc “trường phái” nào – im lặng, bùng nổ, hay dám bày tỏ cảm xúc lành mạnh?
Hình lụm internet.