Trong hành trình mấy năm “làm nghề” ở xưởng ÔNG THẮNG, có rất nhiều câu chuyện và những ghi chép của cô chủ xưởng được chia sẻ với mọi người trên trang FB của xưởng. Cơ mà nhận thấy ở nơi ồn ào náo nhiệt như FB thì khó để mọi người tìm thấy nó và thảnh thơi dành thời gian ngồi đọc nên admin quyết tâm dành thời gian để tổng hợp lại trong series “Chuyện nghề” này, để mọi người có thể cùng theo dõi hành trình chậm rãi, chắc chắn của xưởng:D.
Ban đầu khi đọc được những chia sẻ ấy, trong lòng em đã phải thốt lên rằng: trời những con người ở xưởng quả thật phi thường, khi mà một cái xưởng bé xíu lại làm ra được quá trời thứ và kinh qua đủ thứ chuyện như vậy:P. Và rằng vẫn luôn có những thứ thật dễ chịu như những cái cây tỏa bóng mát giữa Phan Rang nắng chói chang thế này<3
GIỜ LÊN THIÊN ĐƯỜNG
Tháng 4 năm ngoái, cô nông dân khăn gói quả mướp theo một cụ bà, người có nhiều thứ hay ho mà cô muốn học.
Mùa hè năm ấy, người 67 tuổi. Ấy vậy mà từ tinh mơ tới tối mịt mờ, người làm cho con trẻ theo cũng phải đuối và thầm khâm phục sức dẻo dai lẫn tinh thần làm việc của cụ.
Tối ngả lưng xuống giường, cụ phán ”thiên đường là đây chứ tìm đâu xaư!!!” – làm cô phải phì cười và thật tình là mãi mãi không quên.
Mà thiệt mọi người ạ, kể từ ngày mở xưởng, công việc cứ thế cuốn tới luôn tay luôn chân, mỗi khi đặt lưng nằm xuống, cảm giác thực sự rất phê.
Đến nỗi mà trưa nào đặt lưng xuống, cô gái cũng phải thốt lên ”Tới giờ lên thiên đường gòi”, và với khuôn mặt vô cùng hoan hỉ, 5 phút sau chắc là cô đã thăng lên đó thật, tạm bỏ lại Phan Rang nắng vàng chan chát phía sau.
Hồi nào đọc ở đâu đó, ai đó đã nói rằng người Việt lười hơn các bạn Tây chỉ vì giấc ngủ trưa.
Híc, em xin phân bua rằng so sánh như vậy là khập khiễng lắm. Tây ta gì em cũng đã từng ở qua. Thực sự là ở cái xứ nhiệt đới nắng giờ chính ngọ như thiêu như đốt thì tốt hơn hết vẫn là nghỉ ngơi dưỡng sức mọi người ạ.
Thời gian ”lên thiên đường” chẳng cần lâu, nhưng nhất định cần phải có để nạp lại năng lượng ; dù trời chiều có nắng cháy da thì em nó vẫn hớn hở và tươi mới như vừa đi qua một vùng ốc đảo xanh mát
Ngồi gõ cóc cóc kể chuyện mua vui cho mọi người là em nó vừa từ thiên đường xinh đẹp trở về, mặt mày rất hớn hở đấy ạ. Chúc cho mọi người luôn tìm được chốn thiên đường của riêng mình
…
CHÚNG MÌNH KHÔNG VỘI
Thời gian là thứ đôi khi không thể thay thế được. Ví như cùng 1 kg gạo, nhưng gạo 3 tháng và gạo 6 tháng nấu ra lượng cơm không giống nhau.
Nắng Phan Rang thênh thang, gió thì mênh mang. Chuối chín kỹ ngọt thơm, phơi nắng gió tự nhiên có thời gian ủ mật, tươm mật, màu chuyển dần vàng óng rất đẹp mắt.
Cùng là chuối, nhưng sấy máy trong vài chục giờ hay thong thả phơi nắng kết hợp sấy gió ban đêm trong vài ngày cho chất lượng thành phẩm hoàn toàn khác biệt.
Sản xuất thủ công khó làm số lượng lớn, vì cần chăm chút cho từng sản phẩm.
Mà chúng mình cũng không vội, vì cũng cần dành thời gian nhìn ngắm niềm vui trong từng việc nhỏ mỗi ngày.
Ở nơi nắng nóng, lại làm việc với nhiệt, mà vội vàng nóng nảy là không được đâu.
Tất cả những sản phẩm của xưởng Ông Thắng đều được chế biến thủ công, tỉ mỉ trong từng công đoạn, ai đã từng dùng qua chắc sẽ cảm nhận được sự khác biệt.
…
KHÓ NGHỈ
Sáng nay nhân ngày nghỉ lễ mà phải làm không ngơi tay, mẹ già bảo: hôm nay cả thế giới người ta nghỉ đấy nha cô, cô bóc lột tôi vừa vừa thôi nha cô.
Em chỉ biết nhe răng cười nham nhở với cụ.
Làm chế biến có cái khó mọi người ạ, không phải nói nghỉ là đóng cửa dẹp nghỉ ngay được đâu, nguyên liệu tới thời điểm chín, đâu thể kêu nó chờ tới mai hãy chín được.
Rồi những mẻ sản phẩm đang dang dở cũng chẳng thể tạm xếp vào kho mà chờ qua dịp lễ được đâu.
Rồi sen cứ già, cứ chín cũng phải hái, phải lột, phải phơi nữa.
Thực phẩm là ngày nào cũng phải để mắt tới, mặc kệ chút thôi là bung bét ngay ấy.
Nghề nào cũng có cái vất vả riêng, nhưng cũng có những niềm vui rất riêng.
Có tình yêu với việc mình làm, thì sẽ thấy mọi sự đều nhẹ nhõm cả thôi!
…
QUYỀN NĂNG
Xưởng nằm giữa một “xóm nhà lá” giữa đời thực, nơi có thể tìm thấy mọi tấn kịch từ bi tới hài.
Có điều hài hơi ít, bi quá trời!
Nhận bóc hạt sen cho Xưởng không thiếu những vị “giang hồ”, giữa trần trụi cuộc đời, những văng tục, chửi thề với họ cũng bình thường như hơi thở!
Tui, dẫu không thể mong cầu sự thanh lịch, tinh tế hay dịu dàng ở đây, nhưng sau bao ngày hít thở mớ ngôn từ nghe vuốt mặt không kịp đó, đã kịp tỉnh ra.
Hôm qua, giữa thanh thiên bạch nhật, dõng dạc tuyên bố: từ nay các quí zị tới Xưởng xin “đi nhẹ, nói khẽ, cười duyên” và vui lòng để tất cả những thứ không hay lại ngoài cửa.
Bằng không thì Xưởng sẽ ngưng làm việc!
Lúc lập cái Xưởng bé tẹo này, mình không tưởng tượng được tới những chuyện này đâu, thật đấy.
Cám ơn Xưởng nhỏ thân yêu, thông qua nó, mình được quyền xây dựng thế giới nhỏ theo cách của mình.
…
TAY CHÂN ĐƠN THUẦN???
Đợt tuyển người, có bạn hỏi “sao lại là công việc tay chân hả chị ” ?
Bạn trẻ ơi, chẳng có công việc nào là không xài tới trí óc cả.
Để làm tốt “công việc tay chân”, rất cần một đầu óc sáng suốt, biết:
– Sắp xếp công việc: việc gì cần làm trước, phải làm trước.
– Tìm ra cách làm hiệu quả, nhanh chóng và nhẹ nhàng nhất.
“Từ khi về sinh sống ở nông thôn, tôi càng thấy bọn bằng cấp như mình ít người về quê mà hữu dụng” – Mượn câu của sếp Hằng vì thấy quá đúng.
Từ khi về quê làm “công việc tay chân”, sức khỏe thân tâm của mình tốt hơn rất nhiều.
…
NÓN LÁ THẦN THÁNH
Hồi chưa làm nông dân, nón lá trong tui chỉ đơn thuần là những gì thường được nghe: là truyền thống, là nét đẹp đặc trưng của người phụ nữ Việt Nam.
Về dãi nắng dầm mưa, mới thực hiểu vì sao nón lá được yêu mến và có sức sống bền bỉ đến vậy.
Nón lá rất thoáng, không ôm sát đầu gây nóng bí như những loại nón khác. Vành nón rộng nên rất mát.
Nói túm lại là với người thường lao động dưới nắng như mình, thì không thể sống thiếu chiếc nón lá, nón lá là thần thánh, là số 1.
Đúng là từ BIẾT đến trải nghiệm và HIỂU luôn là một khoảng rất xa, ngay với những điều đơn giản nhất.
Cũng như mình đã học về chế biến thực phẩm, nhưng khi bắt tay vào làm, thì mọi thứ đều phải tự mày mò và đương nhiên đi kèm trả giá, để có được những hiểu biết thực sự của mình.
…
CÓ LÀM HOÀI KHÔNG TA???
Xóm nhỏ nơi xưởng ở đó, có nhiều nhân công nhàn rỗi.
Từ hồi Xưởng nhỏ mọc lên, xóm rộn ràng hẳn. Kiểu như vô tình hóa “tụ điểm” vậy!
Sáng sáng, trẻ già lớn bé, từ trên đi xuống, từ dưới đi lên, tới Xưởng…uống trà.
Rồi những bao sen được chở về, mọi người gọi nhau í ới.
Sáng thì giao, trưa chiều thì nhận. Bữa nào sen nhiều là đông vui lắm.
Một bữa, có người hỏi nó “Có sen làm hoài không ta? Làm quen rồi, không có cũng buồn”
Tất nhiên là mùa sen thì không kéo dài mãi, sen chỉ nhiều vào mùa hạ thôi. Nhưng tới lúc đó nó mới nhìn ra là Xưởng đã dần cắm rễ và “dính líu” thật nhiều nơi xóm nhỏ mất rồi.
Nhận ra có những người quý trọng cái việc làm nhỏ nhỏ mà mình tạo ra, cũng là một niềm vui.
…
TÂM LINH
Chị ghé thăm xưởng, đi qua giàn phơi, em say sưa nói về sự khác biệt giữa phơi nắng tự nhiên và sấy; chị bảo giờ mới hiểu tại sao lại cảm nhận được nhiều năng lượng tích cực đến thế khi dùng sản phẩm của Xưởng.
Năng lượng là thứ nghe trừu tượng và vô hình, nhưng hoàn toàn có thể cảm nhận được, thật đấy!
Một sản phẩm có thể mộc mạc, nhưng khi thưởng thức ta có thể cảm nhận được cả cái mênh mang hào phóng của nắng gió, khí trời; cảm nhận được cả sự tỉ mẩn chú tâm của những bàn tay.
Có thể nói mình tâm linh, vì niềm tin: từng sản phẩm sẽ hấp thụ năng lượng của những người làm ra chúng. Bởi vậy, ở Xưởng, tất cả đều được yêu cầu chỉ làm việc khi tinh thần thoải mái, vui vẻ.
Khi không vui, không những ảnh hưởng tới những người xung quanh, mà những thứ bạn đụng tới, cũng đều mang tinh thần sầu muộn ấy, thật không ổn chút nào, nhất là khi bạn sản xuất thực phẩm!
Tất cả, từng chi tiết nhỏ một, đều được chúng mình để tâm tới, để có được những sản phẩm tươm tất, thật ngon, thật lành và thật nhiều năng lượng tích cực.
…
KHÔNG CÓ SẴN
Dạo gần đây hay có khách đột ngột tới Xưởng mua hàng. Có bạn gần 8h tối mà tìm ra đường vô cái xóm nhỏ, Xưởng không tên, không số, thật làm em cảm động quá xá.
Nhưng không đặt hàng trước, nên nhiều khi không có hàng sẵn, đi về thật là tốn công sức lắm.
Nên Xưởng có đôi lời muốn nhắn nhủ ạ:
Các mặt hàng không phải lúc nào cũng sẵn. Lý do quan trọng nhất là Xưởng muốn giao những sản phẩm mới nhất với chất lượng tốt nhất tới khách hàng nên thông thường Xưởng làm theo đơn đặt hàng, làm tới đâu giao tới đó. Nếu có dư ra thì cũng dư ra chút ít thôi ạ.
Thực phẩm có những loại dù có thể để được lâu, nhưng càng để lâu chất lượng sẽ càng giảm.
Vậy nên các bạn có nhu cầu vui lòng gọi điện hoặc nhắn tin cho Xưởng đặt hàng trước, và chờ Xưởng báo lại ngày có hàng rồi mới tới nhận nhé.
…
CÓ NẢN KHÔNG?
Bạn ghé thăm, ngồi nhìn mình tỉ mẩn đóng từng gói hàng, tự nhiên bật hỏi “có khi nào Ánh thấy nản không ?”
Chắc so với mấy dây chuyền đóng gói công nghiệp tự động thì mình là một con rùa cặm cụi vậy.
Nhắc mới nhớ, có người thường gọi mình là “con gùa” thật, có lẽ vì mình cái gì cũng chậm thật .
Thật sự là công việc này, con đường này, mình chưa bao giờ chán hay nản cả.
Với mình, mỗi bước chân đều được tính, mình muốn xây dựng một nơi nhỏ và đẹp bắt đầu từ những việc nhỏ nhất, chứ không phải thổi một quả bóng, thật to, nhưng không biết sẽ nổ tung lúc nào.
Xưởng chúng mình vẫn nhỏ, vẫn tỉ mẩn mỗi ngày ; chẳng thể làm ồ ạt, số lượng nhiều ; nhưng làm vừa đủ để còn thấy vui, còn có thời gian nhìn ngắm những niềm vui lấp lánh trong từng công việc.
…
ĐỂ LÂU LÀM GÌ?
Hôm qua, có cô muốn mua chuối dẻo nhưng nhất quyết phải qua coi tụi mình “mần ăn” sao rồi mới mua chứ không chịu đặt hàng trước.
Rồi cô mua mấy gói, khuyến mãi thêm câu hỏi muôn thuở “để lâu được không con?”
Tất nhiên với mỗi sản phẩm, bên mình đều test hạn dùng và thông tin có trên bao bì. Tuy nhiên, trong đầu em lúc đó chỉ muốn hỏi “dạ để lâu để làm gì vậy cô ???”
Thực phẩm dù tươi hay chế biến, ngon nhất khi dùng ngay. Để càng lâu phẩm chất càng giảm.
Chúng mình vẫn tha thiết gửi đi thông điệp: trừ trường hợp bất khả kháng, đừng mua nhiều, đừng trữ thực phẩm quá lâu, đừng quăng lăn lóc một góc mà an tâm rằng chúng vẫn ngon lành đợi tới khi mình…chợt nhớ ra.
Dù biết là sẽ không bán được nhiều hàng với lựa chọn này, nhưng Xưởng sẽ vẫn lựa chọn làm vừa đủ để hàng luôn mới, không bao giờ làm ồ ạt để hàng phải chờ khách đến hư hao, mỏi mòn.
Hãy để thực phẩm được thưởng thức khi còn trọn vẹn sự ngon lành từ hương thơm màu sắc cho tới mùi vị, ấy cũng là cách thể hiện sự trân quý đối với thực phẩm vậy.
Hạn sử dụng thực phẩm dài chỉ có lợi cho những chuỗi cung ứng dài ngoằng ngoẵng, đa tầng đa cấp mà thôi.
Đảm bảo thực phẩm được thưởng thức vào thời điểm ngon nhất, là trách nhiệm, là thể hiện sự biết ơn của chúng mình đối với những nguyên vật liệu mà tự nhiên vẫn còn hào phóng ban cho.
…
ĐO NI ĐÓNG GIÀY
Sở thích và nhu cầu của mỗi người không ai giống ai.
Nếu bạn có nhu cầu khác biệt với các dòng sản phẩm hiện tại của Xưởng, đừng ngần ngại cho chúng mình biết nhé.
Xưởng vẫn nhỏ, chủ yếu vẫn làm thủ công, nên hoàn toàn có thể linh động đáp ứng nhu cầu của bạn.
Thí dụ:
Xưởng có dòng bột ngũ cốc hỗn hợp gồm 10 loại hạt, nhưng có bạn không nên ăn đậu nành, tụi mình có thể không trộn bột này vào.
Món chuối dẻo vị gừng rất tuyệt, nhưng nếu bạn không thích gừng, tụi mình có thể không tẩm gừng.
Ngoài việc đặt hàng các món có sẵn, đừng ngần ngại nhắn cho chúng mình biết nếu bạn có nhu cầu khác nhé.
…
MÁY NGHIỀN SIÊU ĐẲNG
Hồi bắt đầu làm bột ngũ cốc, làm mình đau đầu nhất là độ mịn của bột.
Mặc dù cũng đi dòm ngó học hỏi đó, nhưng thực tế thì đã kinh qua vài dòng máy, vài lần nâng cấp, chế, độ lại mới được độ mịn như bây giờ. Thật là vất vả!
Ấy vậy mà có một loài sinh vật nhỏ bé vô cùng, mà bộ hàm nhai thì vô cùng khủng, cái máy nghiền siêu mịn Xưởng nhà mình phải gọi bằng…cụ! Ấy là các chú mọt.
Trong các loại hạt cốc thì sen khô thuộc hàng cứng, cứng như đá luôn. Vậy mà lâu lâu cũng có 1 bao được…nghiền mịn trắng xóa
Răng mình còn thua xa ấy, mỗi lần test sen khô, là em luôn sợ răng…thì mẻ còn hạt sen…vẫn y nguyên.
Ngũ cốc hạt các loại và Mọt là không thể sống thiếu nhau nha mọi người!
Vì vậy, không có gì mình phải sợ mọt nhé. Chừng nào các loại hạt mà mọt không thèm đụng tới, lúc ấy mới nên…sợ!
Các loại hạt nhà mình dù bảo quản vô cùng cẩn thận, mọt vẫn giành ăn mỗi ngày ấy.
….
TIM HỒI HỘP!!!
Đây là một trong những chum tương thử nghiệm trên hành trình giấc mơ tương của tui.
Mỗi lần làm bất kì công đoạn nào của món này mình đều hồi hộp hết đó: hồi hộp đợi mốc mọc có đúng không, có đều và tốt không, rồi hồi hộp trời có nắng để phơi tương không, không biết mấy bạn vi sinh có yêu quý chum tương như mình và để nó ngấu thơm ngon lành không???
…
Mấy bạn tương này ngày nào cũng phải chăm sóc, coi ngó, hít, cảm, thử, nếm hết đó.
…
Hồi hộp vui, hồi hộp lo lắng và hơn hết là được trải nghiệm những mới mẻ mỗi ngày, hẳn là mình sẽ có một trái tim khoẻ vì thường xuyên được ‘thử thách’ mà!
…
Sáng sớm nhìn nắng vàng trên những chum tương vui quá kể xí chuyện nghề cho mọi người nghe thôi, chứ nước tương Xưởng vẫn chưa có để bán đâu. Hành trình chắc vẫn còn dài ấy!
…
Chúc cho mỗi người đều tìm được tình yêu và niềm vui trong công việc mình chọn mỗi ngày nha!
…
From PR with heat,
Í lộn…with love
Ngược dòng thời gian một xíu để coi cô chủ xưởng đã trăn trở với giấc mơ tương của mình như thế nào:P
GIẤC MƠ TƯƠNG
Hồi đầu về quê em quyết định làm nước tương. Vì đó là gia vị thiết yếu, mà muốn có tương đúng nghĩa ăn thì tìm đỏ mắt.
Tương nhập khẩu thì đắt đỏ. Nguyên liệu mình không thiếu, và vì quê mình nắng thế, phơi tương là thơm tuyệt vời.
Thế là mò mẫm làm.
Mà để có nước tương lên men tự nhiên phải mất ít nhất 1 năm, thêm thời gian mày mò tìm ra cách làm ngon, phù hợp với thời tiết quê nhà nữa, chắc nhanh cũng phải 2 năm mới có thành phẩm!!!
Ngày đẹp trời ngộ ra cái điều trên, em nhỏ vô cùng hốt hoảng: thế trong 2 năm ấy mình sẽ sống bằng gì???
Ấy là sau lúc hốt hoảng ấy, em mới dần bình tĩnh lại. Giấc mộng làm tương thế là tạm gác lại.
Cần phải lấy ngắn nuôi dài mới được, mà nếu “dài” là tương, thì “ngắn” sẽ là gì???
Tất cả những sản phẩm của Xưởng hiện thời chính là để nuôi kế hoạch làm tương dài hơi đấy ạ.
Nếu yêu thích chất lượng sản phẩm bên mình, thì hãy ủn mông ủng hộ bằng cách mua hàng nhé, để giấc mơ tương của chúng mình sớm thành hiện thực.
P/s: Hiện tại giấc mơ tương của cô chủ xưởng vẫn đang trên hành trình thử nghiệm, lâu lâu lại nói chị vẫn muốn bán tương vì nó là sản phẩm thiết yếu dùng hàng ngày. Khi ra tiệm mua tương, thấy giá của chúng rẻ bất ngờ, chị đặt câu hỏi dữ lắm vì với giá chỉ mười mấy nghìn, hai mấy nghìn, không thể ra thành phẩm chai tương cả nửa lít như vậy được?!! Thỉnh thoảng ghé qua nhà ăn cơm, chị lấy nước tương ra mời mà thấy trân trọng công sức của chị nhiều lắm. Mọi người cùng chờ ngày có tương của xưởng nhe, lúc đấy chắc cô chủ xưởng sẽ hú hét reo hò khắp nhà lên cho coi:D
…
PHƠI NẮNG = CHE NẮNG
Nghe mâu thuẫn nhưng ở khu vườn phơi của chúng tôi điều đó hiển nhiên như là 2 mặt của 1 đồng xu vậy.
Một ngày như mọi ngày có nắng, cô gái chăm chỉ phơi đậu, phơi sen.
Mới tầm 9-10 giờ sáng thôi mà nắng vàng như rót mật ! Nắng đến độ em luôn cảm thấy may mắn vì mỡ trên người chưa “chảy” hết. Nếu vậy thật thì em chắc đến bỏ nghề đi thi “nếch-tốp-mô-đồ” mọi người ạ.
Cũng phải thôi, nắng là đặc sản nơi này mà. Chả thế mà hôm vừa rồi lên Lâm Đồng, có bạn kia nỡ lòng gọi xứ sở bé nhỏ thân thương quê em là cái “lò bát quái” !!!
Đang say sưa mần việc, chợt nghe tiếng gọi gấp gáp của “mẹ già” ngoài giàn phơi:
“Nhanh phụ mẹ khiêng cái vỉ sang bên này đặt để che cho đám rau cải”.
Rồi cụ nhìn đám cải còn non mới nhú nói đầy lo lắng “con của tui nó bị nắng!!!”.
Tôi vừa làm theo vừa cười nhăn nhở. Ôi, mẹ già của tôi không ngừng mỗi ngày làm tui cười nghiêng ngã với cái cách cụ nhìn và đối xử với cây rau và khu vườn.
Xưởng của mình chế biến món nào cũng cần tới nắng, nên giàn phơi chiếm 1 diện tích kha khá trong vườn, để tiết kiệm diện tích, giàn phơi thì ở trên cao, còn ở dưới mẹ vẫn chăm chỉ trồng rau, đủ loại cả.
Đám rau dưới giàn phơi vậy mà có nhiều tác dụng lắm nhé: ngoài việc làm cho nhà mình “giàu có hơn” vì lúc nào cũng sẵn thức ăn, dư còn có thể bán, cho, biếu, tặng…thì việc trồng rau dưới giàn phơi hạn chế rất tốt bụi bẩn.
Và quan trọng không kém có lẽ là nhờ vườn rau mà công việc phơi phóng dưới cái nắng của “lò bát quái” đỡ bức bối, khó chịu đi nhiều nhờ có màu xanh của rau, của lá.
Tui đã nói rồi, chúng ta cảm thấy khoan khoái khi ngồi dưới bóng cây chứ có khi nào cảm thấy như vậy khi ngồi bên cục bê-tông ???
Ở đâu có cây lá, ở đó tâm hồn ta cũng được tươi mát lây, mọi người có tin không ?
…
Hình là mẹ già đang hái lá me bán một buổi sáng nọ. Mặc dù hôm nào hái bà cũng kêu “hái được mớ lá me mà đổ mồ hôi sôi nước mắt!!!” nhưng mà cứ cách 2-3 ngày lại thấy bà tay bắc thang tay cầm rổ đi cắt, đều đặn. Mỗi sáng đi bán rau về bà sẽ hồ hởi khoe hôm nay bán được bao nhiêu, bán cho những ai, ngày mai không đi bán nữa vì hết rau rồi nhưng sáng mai vẫn thấy bà dậy sớm, cầm túi rau với 5,6 bó hẹ được gói gọn gàng đi ra chợ. Thật khó mà đoán nổi mà:P
—
Cảm ơn mọi người đã siêu kiên nhẫn đọc hết những câu chuyện nghề hihi.